Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

THOÁNG HƯƠNG



Cũng đến lúc bọn chúng mình hội ngộ
Sau thời gian rời xa lớp xa trường
Bạn về muộn trong những lần họp mặt
Bởi miệt mài với cuộc sống nhiễu nhương

Giờ gặp lại qua nhiều năm cách biệt
Tóc phai xanh theo trăm vạn muộn phiền
Xin nâng niu từng tháng ngày tiếp nối
Để chúng mình hoài vọng tuổi hoa niên

Có bạn có ta thật nhiều kỹ niệm
Đã hơn sáu mươi mùa lá rụng buồn    
Xin tận hưởng buổi hoàng hôn sót lại
Kẻo ngày mai bóng xế nắng chiều buông

Hồn thơ chợt như mềm theo nỗi nhớ
Tặng: Phan Thị Dừa bạn thuở chung trường
In dấu ấn phút giây mình hội ngộ
Thật ngọt ngào ngan ngát chút thoáng hương

Chung Thủy 
15/02/2003
- Tặng bạn Phan Thị Dừa -

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

BÀI NHỚ NHUNG CHO NGƯỜI SAY NGỦ


Thơ ta làm cho tình yêu dĩ vãng
Anh ngủ say với giấc ngủ thật dài
Thơ ta làm hòa theo khói theo mây
Theo hơi thở nhẹ nhàng bay phiêu lãng

Như tiếng sáo dặt dìu trong đêm vắng
Thơ ta làm sâu lắng nỗi sầu xưa
Anh miên man qua từng buổi nắng mưa
Ta ray rứt với tháng ngày cô lẻ

Gởi gió sương cõi lòng buồn quạnh quẽ
Chút niềm riêng chua xót nghẹn câm lời
Ta đã vội vàng quay sang ngã rẽ
Lạc nẻo về trong giông bão chơi vơi

Bài nhớ nhung viết cho người say ngủ
Sau những bể dâu ta thấy ngậm ngùi
Thương số phận mong manh như thuyền nhỏ
Sóng dâng cao thuyền đắm giữa biển khơi

Chung Thủy
08/06/2002


Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 27/10/2011
-  Núi Ấn Sông Trà: 28/10/2011
- Hoa Đông Phương: 16/11/2011
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 128 ): 01/12/2012



Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

MƠ HỒ



Ngàn năm vĩnh viễn vẫn không nguôi
Ta với hàng trăm nỗi ngậm ngùi
Từ độ anh nằm yên mãi miết
Nghìn thu giấc ngủ biệt xa đời

Khăn sô một mảnh cài trên tóc
Áo chiến chôn theo lớp đất dầy
Giông bão phủ giăng đời góa phụ
Lặng thầm nước mắt đẫm bờ mi
                                         
Thẩn thờ chấp nhận vạn niềm đau
Che dấu trong tim những nghẹn ngào
Mỏi bước chân buồn qua lối rẽ
Sóng lòng từng đợt dậy lao xao

Đò ngang lạc bến buông xuôi mái
Chìm nổi dập vùi trong gió mưa
Cay đắng nhớ nhung về dĩ vãng
Mơ hồ gợi lại chuyện sầu xưa

Chung Thủy
08/02/2002 


Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 29/10/2011
-  Núi Ấn Sông Trà:  08/11/2011
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 128 ): 01/12/2012







Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

HỘI NGỘ



Kể từ lúc lần đầu tiên hội ngộ
Sau mấy mươi năm giã biệt sân trường
Một lần đi chưa bao giờ ngoảnh lại
Bởi dòng đời như con sóng Đại dương

Ta bâng khuâng với ngút ngàn nuối tiếc
Mong vô cùng một lời gọi ngọt ngào
Ngày mùa Đông Chúa giáng sinh cứu thế
Thêm một lần mình hò hẹn tương giao

Xin cho ta viết bài thơ tha thiết
Được tôn vinh tình bạn đẹp tuyệt vời
Có những lúc về bên nhau tâm sự
Tìm lãng quên những cay đắng xa khơi

Như hôm nay tâm hồn mình mở ngỏ
Theo những con chiên mừng Chúa rạng ngời
Bỏ lại sau lưng trùng trùng dâu bể
Chỉ còn có nhau chung một niềm vui

Chung Thủy
23/12/2001
 - Tặng Anh Tuyết và các bạn chung lớp
- Kỷ niệm ngày hội ngộ: Giáng sinh năm 2001 -

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

NGUỒN CỘI


Bạn khởi xướng từng bàn tay nắm lại
Sau những năm xuôi ngược giữa dòng đời
Nghe thắm thiết phút giây mình hội ngộ
Nhớ thật nhiều vùng dĩ vãng xa xôi

Xin tôn vinh ý tưởng tìm nguồn cội
Ánh Tuyết ơi trăm vạn nỗi tự hào
Không có bạn bao giờ mình gặp lại
Tuổi học trò qua mấy lượt bể dâu

Trong cuộc sống với trăm ngàn dâu bể
Từ hôm nay chan chứa kỷ niệm hồng
Như tiếp sức bước chân mình dong ruỗi
Trên đường đời nhiều cạm bẫy gai chông

Hơn ba mươi năm xa trường xa lớp
Mãi lênh đênh theo lượn sóng dập vùi
Mình quên bẵng có một thời áo trắng
Bạn tìm về cho nhung nhớ lên ngôi
       
Chung Thủy
16/12/2001
- Viết cho Anh Tuyết - gặp lại sau 35 năm -




Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

TÍM LÒNG


Con thoi thóp trong vòng tay của mẹ
Hơi thở mòn theo nhịp đập trái tim
Mẹ ôm con khơi tuôn dòng nước mắt
Ơi con ơi ! con ngủ giấc ngoan hiền

Nhân dáng nhỏ con nằm yên mãi miết
OANH THƯ ơi! lời mẹ gọi não nùng
Con của mẹ như thiên thần bé bỏng
Thật bình yên giữa sương khói mông lung

Chín tháng chín ngày cưu mang nặng trĩu
Con chào đời trong mưa gió bão giông
Tiếng khóc trẻ thơ rộn ràng mái lá
Mẹ nuôi con bằng từng giọt lệ nồng

Con lớn lên với tháng ngày quạnh quẽ
Có mẹ cho con cay đắng ngọt bùi
Ơi con ơi, nồng nàn tình mẫu tử
Mẹ cũng quên đi từng nỗi ngậm ngùi

Chín tháng chín ngày con xa lìa mẹ
OANH THƯ ơi! Mẹ héo ruột tím lòng
Con chết ngọt như những đêm say ngủ
Mẹ khô cằn theo ngày tháng nhớ nhung

Chung Thủy
05/11/2001
- Nhớ ngày 11/06/1983-

Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

TÌNH BIỂN



Con nằm đây im lìm nhân dáng nhỏ
Mẹ lặng câm trơ mắt ngó muộn phiền
Mẹ dỗ con ru giấc ngủ bình yên
Nghe tê dại bờ môi run tiếng hát

Con nằm đây muôn thu buồn héo hắt
OANH THƯ ơi! con bé nhỏ tội tình
Trong lòng mẹ con mỏi mòn thoi thóp
Hơi thở nào như giọt nắng lung linh

Con đi rồi, mầm non vừa rụng vỡ
Mẹ ôm con nước mắt đọng mi sầu
Ru con ngủ… à ơi… lần sau chót
Ngủ đi con hồn thơ dại bay cao

Mẹ bỡ ngỡ vòng tay buồn khép kín
Ôm chặt con níu giữ chút thâm tình
Mẹ hụt hẫng với cõi lòng se thắt
Hơi thở nào như vệt khói mong manh

Mẹ đã chết một nửa hồn tím lạnh
Dỗ ru con giây phút cuối thương sầu
OANH THƯ ơi! trái tim mẹ ngọt ngào
Không giữ được hình hài con thơ bé

Con nằm đây im lìm nhân dáng nhỏ
Mẹ ngồi yên trơ mắt ngó ngậm ngùi
Ngủ đi con mẹ ru con lần nữa
Con ngoan hiền say giấc ngủ mù khơi

Chung Thủy
29/10/2001 
- Nhớ ngày 11/06/1983-