Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

HOANG LẠNH



Ta chợt sầu cúi mặt
Thương phận mình vô duyên
Nhân dáng gầy héo hắt
Theo từng chuỗi muộn phiền

Gió lay buồn hiu hắt
Nhẹ vờn tóc bay bay
Chân lang thang thờ thẩn
Từng bước nhỏ lạc loài

Giữa lòng con phố vắng
Nghe ngậm ngùi xót xa
Một cuộc tình rụng vỡ
Cuộc tình vừa thoáng qua

Còn hằn sâu vết tích
Giăng kín hồn đau thương
Ta một đời cúi mặt
Ta một đời cô đơn

Tay ôm tròn phiền muộn
Đêm từng đêm khóc vùi
Bờ mi hoen nước mắt
Xót xa hằn hồn thơ

Chung Thủy
19/05/2001 

Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục : 03/07/2013
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 143 ): 01/03/2014

Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2010

LỜI NGUYỆN CẦU




Con nguyện cầu Trời cao
Cho con được với thời gian còn lại
Thật bình yên bên đàn trẻ nhỏ ngây thơ
Thật bình yên trong cuộc sống giữa chợ đời    
Xin cho con rộng vòng tay ôm tròn bao mái tóc
Của những đứa con tuổi hồn nhiên ngà ngọc   
Con nguyện cầu Trời cao                                    
Cho con vẫn giữ vẹn nguyên từng hơi thở    
Thoang thoảng nồng thơm mùi sữa ngọt ngào   
Dù con mỏi mê theo lượn sóng xôn xao
Dù mãi miết đắm chìm một đời dâu bể           
Con nguyện cầu Trời cao                                   
Xin cho con với mười ngón buồn ấp ủ             
Được chở che những nhân dáng dại khờ
Và những tiếng cười rộn rã trẻ thơ                 
Con cầu nguyện bằng cõi lòng cay đắng 
Bằng tất cả nỗi muộn phiền dai dẳng
Bằng ngun ngút niềm đau âm thầm sâu lắng 
Con nguyện cầu Trời cao                                  
Ban cho con niềm tin ngày ngày tìm sự sống
Trái hồi sinh có đắng cũng no lòng
Con sỏi đá sau mấy mùa mưa nắng
Dìu trẻ thơ vượt qua bão tố gió giông          

Chung Thủy


Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 29/05/2013
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 147 ): 01/07/2014

Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010

NIỀM ĐAU



Lặng đếm sao trời so nỗi đau
Bao nhiêu sao sáng bấy nhiêu sầu
Thẩn thờ dõi mắt nhìn di ảnh
Nghe ngẩn ngơ hồn lạc những đâu

Nước mắt từng đêm thấm ướt mi
Suy tư làm vóc dáng hao gầy
Vấn vương lưu luyến người chăn gối
Một cõi đi về cuối đỉnh mây

Chim nhạn lưng trời duỗi cánh bay
Lẻ loi kêu tiếng gọi xa bầy
Âm dương cách trở tình mai trúc
Người biệt ly người lắm đắng cay

Hiu quạnh một mình mãi nhớ nhung
Canh khuya mong đợi giấc tương phùng
Cô đơn bóng chiếc buồn da diết
Chua xót làm sao chữ thủy chung

Chung Thủy
24/12/2000

Đăng trên báo: 
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 24/05/2010
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 147 ): 01/07/2014

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

CHÁN CHƯỜNG



Ta sẽ nằm sâu dưới cỏ cây
Vùi chôn nhân dáng ở nơi nầy
Sẽ quên lãng hết niềm chua xót
Quên những sầu đau những đắng cay

Nửa khúc tình ca lỗi nhịp đàn
Cung tơ từng đoạn khóc ly tan
Hững hờ cánh nhạn buồn không hót
Chim lẻ đôi thương phận bẽ bàng

Nước mắt tuôn dài đọng khóe mi
Thẩn thờ đếm lá úa vàng bay
Nghe như trong gió lời chia biệt
Nghe nỗi muộn phiền bạc tóc mây

Ta sẽ miệt mài giấc ngủ yên    
Hồn hoang phiêu bạt giữa trời đêm
Sẽ không vương vấn đời dâu bể
Vĩnh viễn ngàn năm sẽ lãng quên…  

Chung Thủy 

Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 11/04/2013 
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 147 ): 01/07/2014

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010

NIỀM ĐƠN LẺ


Biết đến bao giờ vơi luyến thương        
Tâm tư giăng kín đoạn tình buồn             
Từng đêm khắc khoải sầu da diết        
Trăm mối tơ vò dạ vấn vương

Trút hết vào thơ một cõi lòng
Niềm riêng trao gởi ngọn đông phong    
Sắt se buốt lạnh hồn băng giá
Chờ đợi thuyền về trên bến sông

Như bóng chim vừa tung cánh bay
Mịt mù xa tít cuối đường mây
Đếm thầm nước mắt rơi từng giọt
Mặn đắng bờ môi… nỗi nhớ đầy

Đơn lẻ một mình góc phố quen
Làm sao ru dỗ được buồng tim
Để mai để mốt thôi vương vấn
Để cố mà quên những muộn phiền

Chung Thủy 

Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 10/04/2013  
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 140 ): 01/12/2013

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

TÂM CA


Những cay đắng phủ giăng đời cô phụ
Nhìn sương rơi lặng lẽ đếm giọt buồn
Trên lối rẽ một mình ta đứng lại
Cuối nẻo đường nghe lạc lõng cô đơn

Ta hụt hẫng bên nỗi sầu dai dẳng
Tím lạnh hồn khi lỡ khúc tình ca
Bóng chiếc lẻ loi từng đêm khắc khoải
Lòng mênh mông như con sóng mù xa

Cho phiền muộn lắng sâu trong tiềm thức
Cho bể dâu phiêu lãng với mây trời
Ta hiu quạnh giữa rừng thương biển nhớ
Giữa dòng người qua mấy bận ngược xuôi

Để mãi mãi đeo mang niềm tiếc nuối
Dĩ vãng xưa đọng lại chút ngậm ngùi
Ta dỗ ru trái tim mình vỡ nát
Nước mắt nghẹn ngào mặn đắng bờ môi

Chung Thủy

Đăng trên: 
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 160 ): 01/08/2015 
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 01/08/2015