Những cay đắng phủ giăng đời
cô phụ
Nhìn sương rơi lặng lẽ đếm
giọt buồn
Trên lối rẽ một mình ta đứng
lại
Cuối nẻo đường nghe lạc lõng
cô đơn
Ta hụt hẫng bên nỗi sầu dai
dẳng
Tím lạnh hồn khi lỡ khúc
tình ca
Bóng chiếc lẻ loi từng đêm
khắc khoải
Lòng mênh mông như con sóng mù
xa
Cho phiền muộn lắng sâu
trong tiềm thức
Cho bể dâu phiêu lãng với
mây trời
Ta hiu quạnh giữa rừng
thương biển nhớ
Giữa dòng người qua mấy bận
ngược xuôi
Để mãi mãi đeo mang niềm
tiếc nuối
Dĩ vãng xưa đọng lại chút ngậm
ngùi
Ta dỗ ru trái tim mình vỡ
nát
Nước mắt nghẹn ngào mặn đắng
bờ môi
Chung Thủy
Đăng trên:
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 160 ): 01/08/2015
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 01/08/2015
Đăng trên:
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 160 ): 01/08/2015
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 01/08/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét