Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

HOANG VU


Lá vàng rụng kín lối về
Gió heo may thổi buồn tê tái buồn
Một mình lẻ bóng cô đơn
Với trăm ngàn những tủi hờn xót đau  
Từng đêm ray rứt nghẹn ngào
Tình xưa tháp cánh bay cao xa vời
Canh khuya mòn mỏi đợi chờ
Bao nhiêu nước mắt không vơi muộn phiền  
Sắt se chút nỗi niềm riêng
Quạnh hiu ru giấc cô miên dạt dào
Mây trời phiêu bạt nơi đâu
Cho ta gởi đoạn thơ sầu lãng du    
Chừng như từ cõi mơ hồ
Dư âm vọng khúc ca lời nhớ nhung
Lặng nhìn theo ngọn thu phong
Mà nghe giá lạnh cõi lòng hoang vu   

Chung Thủy
02/08/2010

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 23/12/2011
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 140 ): 01/12/2013

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

NIỀM ĐAU CUỐI ĐỜI


Nếu biết trước thêm một lần phiền muộn
Ta không mềm lòng đón nhận tình anh
Gặp nhau chi cho khoảng ngày còn lại
Phải xót xa đếm bước nhỏ độc hành

Ta hụt hẫng khi nghe lời chia biệt
Buồn mênh mông như mặt nước mông mênh
Thương thân phận suốt đời luôn trôi nổi
Ngọn sóng lòng từng đợt dậy bồng bềnh

Trong tiềm thức ta tưởng mình gục ngã
Nghe ngậm ngùi thân bến vắng quạnh hiu
Thuyền trôi xa mang ngút ngàn nỗi nhớ
Buổi hoàng hôn mong đợi vệt nắng chiều

Anh hờ hững cho ta niềm đau cuối
Vẫn đành lòng gieo rắc những suy tư
Ta cúi mặt nghe cay cay sóng mắt
Mặn bờ môi theo tiếng khóc tạ từ

Chung Thủy 
02/08/2010  

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 14/12/2011
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 124 ): 01/08/2012

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

ĐỊNH MỆNH


Định mệnh nào tưởng chừng như ngọn sóng
Đưa anh vào giăng phủ cuộc đời ta
Trong giây phút nghe tâm hồn xao động
Ta yêu anh thật tha thiết đậm đà

Khoảng tình muộn trong veo như nắng sớm
Như pha lê nên rất dễ vỡ tan
Ta lặng lẽ nghe buồng tim vụn nát
Nhận cho mình ca khúc cuối ngỡ ngàng

Đem nhung nhớ dìm sâu vào nước mắt
Tìm lãng quên trong những đoạn thơ buồn
Anh mù xa như mây gió khói sương
Ta héo úa suốt tháng ngày hiu quạnh

Vẫn che dấu niềm đau thương buốt lạnh
Miên man sầu ray rứt mãi không nguôi
Định mệnh nào oan nghiệt đã khiến xui
Anh tìm đến mang về cơn giông bão

Cho tuổi hạ chất chồng thêm nỗi khổ
Ngơ ngẩn buồn chia biệt mộng liêu trai
Ta chua xót thương cuộc tình rụng vỡ
Héo úa dần theo từng chuỗi đắng cay

Chung Thủy
23/07/2010

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục:  25/11/2011 
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 139 ): 01/11/2013

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

HẠC TRẮNG


Ta nâng niu đóa hồng trên cổ áo
Màu đỏ tươi như đường máu trong tim
Kết tụ thành từng giọt sữa Mẹ thơm
Với tiếng hát dỗ ru ta khôn lớn

Ngày tháng qua tóc Mẹ già bạc trắng
Cho tóc ta xanh mướt với thời gian
Mẹ lặng yên như vệt nắng chiều vàng
Sẽ lịm tắt giữa trời buồn hiu quạnh

Ta đang có bóng Mẹ già bên cạnh
Mãi thương con bằng hơi thở hao mòn
Lòng Mẹ mông mênh như Thái Bình Dương
Tay gầy guộc vẫn chực chờ rộng mở

Ta xin được luôn cài hoa hồng đỏ
Dù mai nầy thân Hạc trắng xa bay
Máu trong ta vẫn nồng mùi sữa Mẹ
Mẹ trong ta lồng lộng một hình hài

Chung Thủy

Đăng trên báo:
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 135 ): 01/07/2013
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 18/06/2015








Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

LỜI TRÁI TIM



Không cần phải khi con thành thi sĩ
Mới viết tặng cô được một bài thơ
Lời trái tim đâu cân nhắc đợi chờ
Vẫn tha thiết theo từng câu vụng dại

Chút xao động nghe cõi lòng ấm lại
Sợi thâm tình giây phút buộc ràng nhau
Tưởng chừng như từ một kiếp xa nào
Ta đã có mối tình thâm mẫu tử

Thiêng liêng quá buổi đầu tiên gặp gỡ
Ngày nối ngày thương nhớ đậm đà thêm
Nỗi sầu đau những năm tháng muộn phiền
Theo sương gió chìm sâu vào quên lãng

Cám ơn con viết bài thơ trao tặng
Ý ngọt ngào dù vần điệu ngổn ngang
Lời trái tim thật da diết nồng nàn
Trong lòng cô bài thơ nầy hay nhất

Chung Thủy 
12/05/2010
- Riêng cho Võ Quang Nhu -

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

HƠI SƯƠNG



Chỉ mấy lời thôi đã nghẹn lòng
Chừng như tia nắng cuối trời Đông
Cám ơn người sẻ chia phiền muộn
Chút nỗi niềm riêng được ấm nồng

Tuổi Hạ vẫn buồn bởi quạnh hiu
Tâm tư hoang vắng lạnh sương chiều
Mênh mông bao chuỗi sầu tê dại
Lặng lẽ âm thầm bóng tịch liêu

Thăm thẳm đường đời lắm khúc quanh
Cô đơn từng bước nhỏ độc hành
Bể dâu hằn dấu trong tiềm thức
Lạc lõng hồn thơ phận mỏng manh

Chung Thủy 
10/05/2010
- Viết đáp tạ lời cảm thông của yenbinh66 -

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

KỲ NGỘ


Có chút niềm vui trong mắt ta
Nghe như sâu lắng… thật đậm đà
Nghe như từ cõi lòng băng giá
Xao động dạt dào … ơi!... thiết tha…

Một thoáng lang thang dõi mắt tìm
Chờ ai chia sẻ nỗi niềm riêng
Hoàng hôn bóng xế sầu tri kỷ
Tuổi Hạ chìm theo những muộn phiền

Và cũng tình cờ ta gặp con
Tuổi Xuân nhầm lẫn nắng chiều buông
”Bảy hai” bỗng chốc thành “hai bảy”
Bỗng chốc ta là “Cô” của con!

Hạnh phúc ngọt ngào buổi cuối Đông
Con ơi ta thấy sắt se lòng
Tự dưng ta có niềm vui lớn
Hay sẽ mỏi mòn bởi nhớ mong…?

Chung Thủy 
04/05/2010
- Viết riêng cho Vũ Khắc Cường – Võ Quang Nhu -
( Nhớ ngày 25/04/2010 )

Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010

TIA NẮNG MUỘN MÀNG


Thơ vẫn đầy dù tình yêu đã cạn
Thơ vẫn tuôn dù nước mắt khô dần
Sóng vẫn đẩy từng con đò xuôi ngược
Bến vẫn chờ dù đò đã sang ngang

Buồn miên man với trăm ngàn chua xót
Người miệt mài làm ngọn gió muôn phương
Vẫn lãng du giữa trời mây sông nước
Biền biệt mù khơi bỏ bến xa nguồn

Ta thầm lặng chôn sâu nơi tiềm thức
Những đắng cay sau mấy lượt bể dâu
Nghe tiếng khóc nghẹn ngào trong hơi thở
Thoi thóp mòn qua bao nỗi thương sầu

Cho nỗi nhớ chìm sâu vào quên lãng
Cho suy tư theo sương khói lang thang
Ta vẫn mãi như loài chim di trú
Tìm cho mình tia nắng ấm muộn màng…

Chung Thủy
21/04/2010

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 18/09/2011
-  Hoa Đông Phương: 20/09/2011
-  Núi Ấn Sông Trà : 26/10/2011
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 121 ): 01/05/2012
-  Chim Việt Cành Nam ( Số 48 ): 08/08/2012

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

LẶNG BUỒN



Chiều bảng lảng lá vàng rơi lả tả
Trời tím buồn tia nắng cũng mờ phai
Chút hơi ấm cuối ngày như tan biến
Hoàng hôn sầu theo ngọn gió heo may

Ta nghe lạnh từ cõi lòng trống vắng
Nghe nghẹn ngào tê buốt tận trong tim
Đem nhung nhớ trải dài từng ca khúc
Mượn lời thơ xoa dịu nỗi niềm riêng

Thương cánh én một mình dang cánh mỏi
Không làm sao níu giữ được mùa Xuân
Thương bến cũ dãi dầu cơn mưa bão
Nhìn con thuyền hờ hững cách xa dần

Ta còn lại đoạn tình vừa tan vỡ
Bởi nửa chừng đàn vội đứt dây tơ
Trơ mắt ngó chim trời bay xa mãi
Và mòn hơi với ngày tháng đợi chờ

Chung Thủy 
21/04/2010

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 18/11/2011
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 142 ): 01/02/2014

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

VỆT RÁNG HỒNG



Trên bến vắng bao chuyến đò xuôi ngược
Sóng nhấp nhô mấy đợt khách sang bờ
Từng buổi bình minh từng chiều tím lạnh
Sông nước lênh đênh lặng lẽ hững hờ

Ai đã đi và ai vừa trở lại
Đò ra khơi… đò cũng ngược mái chèo 
Bến thản nhiên âm thầm mòn mỏi đợi
Dõi mắt nhìn đò lần lượt nhổ neo

Như chim nọ lạc bầy quen giông bão
Giữa lưng trời vẫn chắp cánh bay cao
Mây thênh thang cùng duỗi rong phiêu lãng
Mặc nắng mưa mặc sương gió dạt dào

Ta vẫn mãi còn hồn thơ nồng thắm
Dù triền miên đón nhận ngọn đông phong
Đau thương chín rụng rơi vào dĩ vãng
Cho nắng chiều vẫn đậm chút ráng hồng

Chung Thủy 
03/04/2010

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 18/12/2011
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 146 ): 01/06/2014

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

CHỈ LÀ CƠN SÓNG


Gió chiều bay ta gởi theo phiền muộn
Đến cuối chân mây đến tận đỉnh trời
Buồn làm sao những nỗi niềm da diết
Chút sầu thương vừa lạc lõng chơi vơi

Buổi hoàng hôn ta vẫn còn vụng dại
Tự hỏi mình sao để nhịp tim rung
Có phải chăng chỉ là cơn sóng nổi
Đưa hồn thơ vào ảo tưởng mông lung

Và có phải suốt đời ta ngu muội
Trói buộc mình vào hai chữ thủy chung
Thuyền lênh đênh giữa biển tình lộng gió
Vững tay chèo trong giông bão chập chùng

Mãi tiếc nuối khoảng thời gian mộng mị
Ngày tháng xanh xao theo cánh chim trời
Ta chợt hiểu thế nào là chung thủy
Và hẹn thề như chiếc lá thu rơi…

Chung Thủy 
03/04/2010

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 16/09/2011
-  Hoa Đông Phương: 17/09/2011
-  Giao Cảm: 01/10/2011
-  Núi Ấn Sông Trà : 12/10/2011
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 115 ): 01/11/2011
-  Chim Việt Cành Nam ( Số 48 ): 08/08/2012