Lá vàng rụng kín lối về
Gió heo may thổi buồn tê tái buồn
Một mình lẻ bóng cô đơn
Với trăm ngàn những tủi hờn xót đau
Từng đêm ray rứt nghẹn ngào
Tình xưa tháp cánh bay cao xa vời
Canh khuya mòn mỏi đợi chờ
Bao nhiêu nước mắt không vơi muộn phiền
Sắt se chút nỗi niềm riêng
Quạnh hiu ru giấc cô miên dạt dào
Mây trời phiêu bạt nơi đâu
Cho ta gởi đoạn thơ sầu lãng du
Chừng như từ cõi mơ hồ
Dư âm vọng khúc ca lời nhớ nhung
Lặng nhìn theo ngọn thu phong
Mà nghe giá lạnh cõi lòng hoang vu
Chung Thủy
02/08/2010
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 23/12/2011
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 140 ): 01/12/2013
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 140 ): 01/12/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét