Ta chua xót thương ngày chiều bóng xế
Vụng dại chờ tia nắng ấm muộn màng
Tự trói buộc mình đeo mang ảo tưởng
Hồn thơ buồn lạc lối ngõ vườn hoang
Sầu ngun ngút theo mây trời phiêu bạt
Mộng lung linh như bọt biển ngoài khơi
Ai đó đã bỏ mình ta đứng lại
Ngậm ngùi nghe từng giọt nước mắt rơi
Ta trót lỡ nhớ nhung rồi ai đó
Buổi tàn thu mà vọng tưởng trời xuân
Tuổi hoàng hôn thêm nỗi đau tình phụ
Đếm muộn phiền qua từng vết sâu hằn
Vẫn nuối tiếc vệt ráng hồng vụn vỡ
Và trong lòng vỡ
vụn những vấn vương
Trái tim đã cạn khô nguồn máu đỏ
Mãi thủy chung… bởi trót lỡ đoạn trường
Chung Thủy
08/08/2010
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 23/12/2011
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 144
): 01/04/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét