Trong tận cùng cõi lòng sâu thăm thẳm
Đầy kín đau thương cay đắng muộn phiền
Nên ta tự dỗ ru mình say ngủ
Mặc kệ ngoài trời giông bão ngả nghiêng
Tuổi thanh xuân qua theo mùa Đông lạnh
Tình giá băng với trăm nỗi trông chờ
Chiều cuối Thu nắng Hạ còn vương lại
Từng sợi vàng sưởi ấm mảnh hồn thơ
Ta thản nhiên nhìn hoàng hôn bóng xế
Trút cạn suy tư vào ý thơ buồn
Trái tim ta vẫn tràn đầy máu đỏ
Gởi đến mây trời sông núi gió sương
Để mãi miết tâm hồn như sỏi đá
Không mộng du theo những khúc tình ca
Chỉ còn lại chút nỗi niềm riêng lẻ
Và một nguồn thơ dào dạt thiết tha
Chung Thủy
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục:
22/11/2011
-
Nguyệt san Giao Mùa ( Số 143 ): 01/03/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét