Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

CÁNH THIÊN DI


Những đau thương sắt se hồn cô phụ
Bao đắng cay làm chết lịm buồng tim
Một hôm nào tự dưng anh trở lại
Rộng vòng tay che chắn hết muộn phiền

Ta mơ tưởng qua rồi cơn giông bão
Tưởng bình yên trong hạnh phúc muộn màng
Ta hụt hẩng nghe cõi lòng vụn vỡ
Nước mắt sầu từng giọt chảy miên man

Ta tiếc nuối khoảng thời gian tình tự
Thương cho mình không trói nổi hồn anh
Hoàng hôn buồn tím theo tia nắng hạ
Tình bay xa như sương khói mỏng manh

Ta mãi miết với niềm đau sâu lắng
Anh sao đành hờ hững vội quay đi
Ta không phải là phương trời nồng ấm
Nên làm sao mời gọi cánh Thiên Di

Chung Thủy
01/02/2010
                                        
Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 27/09/2011
-  Hoa Đông Phương: 10/10/2011
-  Núi Ấn Sông Trà:  08/11/2011
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 117 ): 01/01/2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét