Ta thấy lòng như gợi nhớ thương
Ray rứt trong tim những tủi hờn
Hoàng hôn sót lại vài tia nắng
Gió nhẹ nhàng ru bóng tịch dương
Lá rụng vàng sân buổi cuối thu
Bỗng dưng người đến thật mơ hồ
Men say mộng mị cay cay mắt
Từng giọt sầu rơi nghẹn ý thơ
Rồi một hôm nào người cũng đi
Đường quen riêng chỉ bước ta về
Trời chiều nắng tắt bên thềm cũ
Những giọt sầu rơi đọng khóe mi
Đưa tiễn người bằng nỗi nhớ đầy
Ngậm ngùi nhìn cánh nhạn xa bay
Vườn hoang nắng rọi phai màu lá
Tình khúc muộn phiền bạc tóc mây
Chung Thủy
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 17/12/2015
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 165 ): 01/01/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét