Thứ Tư, 26 tháng 1, 2011

ĐÌU HIU



Sóng đẩy đò xa bến nước chiều
Tà dương khuất dạng giữa cô liêu
Bao lần đón đợi đò ngược gió
Là bấy nhiêu lần dạ hắt hiu

Không biết làm sao để lãng quên
Bản tình ca thuở mới vừa quen
Đếm thầm lá rụng bên thềm vắng
Mà tưởng chừng như lạnh buốt tim

Vẫn phải đeo mang nỗi ngậm ngùi
Tự dưng sợi nhớ nghẹn ngào rơi
Đêm đêm viết những lời tha thiết
Gởi gió bay cao tận đỉnh trời

Quạnh quẽ canh khuya ngơ ngẩn sầu
Biệt phòng chôn dấu vạn niềm đau
Giọt nồng mặn đắng đời dâu bể
Suốt kiếp cam lòng cảnh bể dâu

Cuối nẻo đường xưa chỉ một mình
Ngập ngừng từng bước nhỏ buồn tênh
Nắng mưa lầm lũi trong mưa nắng
Chạnh nỗi niềm riêng phận mỏng manh

Chung Thủy 
01/12/2010 

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 21/05/2012
-  Hoa Đông Phương: 23/05/2012
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 123 ): 01/07/2012

4 nhận xét:


  1. ĐÊM SẦU
    thao thức bao đêm ướt gối sầu
    mình ta chôn chặt nổi niềm đau
    nhớ nhung chồng chất bao nhung nhớ
    ta khóc cho mình - kiếp bể dâu !

    đêm đêm gối lẻ chỉ riêng mình
    ngoài song trăng rũ bóng buồn tênh
    sương khuya nghe lạnh hồn hoang vắng
    lầm lủi mình ta - kiếp lữ hành !
    vvt
    (Viết ngày: 14:13 03-12-2010)

    Trả lờiXóa
    Trả lời

    1. SẦU ĐÊM
      Chôn dấu niềm đau trong bóng đêm
      Mà nghe tê dại chút tình riêng
      Canh khuya bóng lẻ lòng hoang vắng
      Lạc giữa trời mây một cánh chim

      Héo hắt cô phòng lạnh gối chăn
      Người đi xa...cách biệt muôn trùng
      Nhớ nhung chồng chất thêm nhung nhớ
      Chung thủy suốt đời mãi thủy chung...
      (Viết ngày: 16:13 03-12-2010)

      Xóa

  2. Nhớ Chi Người Ấy

    Nhớ chi người ấy ai ơi
    Hảy nên quên lãng thảnh thơi cho mình
    Nhớ chi người đã phụ tình
    Đễ tâm tư mãi điêu linh khổ sầu
    Khổ sầu mình được gì đâu
    Chỉ thêm chua chát đớn đau phận mình
    Còn người khi đã phụ tình
    Họ bao giờ nghĩ cho mình xót xa
    Và khi họ đã bỏ ta
    Họ đâu thèm biết rằng ta thế nào
    Dù cho ta phải nghẹn ngào
    Đau thương tiếc nuối, mắt trào lệ dâng
    Dù bao lời lẽ phân trần
    Dù cho mình phải huỷ thân vì tình
    Người ta vẫn cứ Khỉnh khinh
    Mà cho là tại vì mình ngu si
    Người ta đã vứt mình đi
    Mà sao mình vẫn khắc ghi vào lòng
    Đễ rồi sớm tối chờ mong
    Đễ đêm thức giấc lau giòng lệ tuôn
    Đễ ngày ủ rủ u buồn
    Đễ tâm tư mãi mang nguồn kém tươi
    Đễ cho đời thiếu nụ cười
    Hỏi kia, người có Nghĩ thời đến ta ?
    Hay là người vẫn vắng xa
    Vẫn coi như đó chỉ là cuộc vui../.
    tànphai
    Thân gởi đến người bạn mang tâm sự ấy ...
    (Viết ngày: 03:01 06-12-2010)

    Trả lờiXóa

  3. Chớ
    Chớ để con tim khô giòng máu
    Chớ để cho mình mãi khố đau
    Chớ nên nhen nhúm câu tình phụ
    Chớ bận lòng nhiều kẻ vó câu ..
    tanphai
    (Viết ngày: 03:07 06-12-2010)

    Trả lờiXóa