Khúc ca buồn hoài vọng cố nhân
Lặng thầm suối lệ khóc tình quân
Võ vàng vóc liễu gầy héo hắt
Quạnh quẽ
biệt phòng lạnh gối chăn
Ta tưởng mình như én lạc đàn
Ngẩn ngơ tìm bạn gọi mùa sang
Hoàng hôn thấp thoáng chim về tổ
Mòn mỏi
trông xa mấy dặm ngàn
Cuối bãi nhạt nhòa bóng vó câu
Đầu ghềnh ảo ảnh mộng tương giao
Đau thương tím ngắt lòng cô phụ
Chìm nổi dâng theo sóng bạc đầu
Lãng đãng chân trời sương khói bay
Mênh mông từng nỗi nhớ giăng đầy
Thơ sầu đọng giọt trên khóe mắt
Vàng tuổi xuân thì… trắng tóc mây
Chung Thủy
04/01/2011
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 20/04/2012
- Hoa Đông Phương: 11/05/2012
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 122 ):
01/06/2012
Trả lờiXóaNHỚ CỐ NHÂN
Tóc đã bạc màu nhớ cố nhân
Bờ mi đẫm lệ dõi tình quân
Ngổn ngang bao nỗi buồn cô quạnh
Mong mỏi người về sưởi ấm chăn
Ai oán sầu dâng phím lạc đàn
Tơ chùng lỗi nhịp khóc xuân sang
Người ơi có thấu giờ ta đã
Héo hắt cô đơn đến ngút ngàn
Thân én bao lần mỏi cánh bay
Là bao lần khóc với trăng gầy
Cô đơn xuôi ngược trong giông bão
Phó mặc thân này với gió mây
vvt
(Viết ngày: 06:01 07-01-2011)