Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011

ĐỢI…



Trút hết niềm đau vào ý thơ
Sầu thương như tiếng sóng xô bờ
Nào ai hiểu được lòng se thắt
Muôn thuở kiếp tằm phải nhã tơ

Một buổi người đi một mối buồn
Tình như mây lang bạt muôn phương
Nhớ nhung nước mắt dần khô cạn
Lắng đọng trong tim những tủi hờn

Ta vẫn một mình với bóng đêm
Quạnh hiu ru dỗ giấc cô miên
Ngẩn ngơ thầm đếm thời gian rụng
Vàng tuổi theo từng chuỗi muộn phiền

Bóng lẻ nghiêng nghiêng cuối nẻo đường
Thủy chung mang nỗi nhớ đơn phương
Ta về khép cổng vườn thơ lại
Đợi cánh chim trời trong gió sương

Chung Thủy
31/12/2010

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 29/10/2011
-  Hoa Đông Phương: 20/05/2013
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 134 ): 01/06/2013

2 nhận xét:


  1. CHỜ...
    Ai nở để ta mãi mãi chờ
    Lệ buồn ướt đẫm những trang thơ
    Nhớ nhung chồng chất bao nhung nhớ
    Sầu mãi theo ta đến bao giờ ?

    Chờ mãi chờ hoài bóng cố nhân
    Thu qua đông lại biết bao lần
    Người đi biền biệt phương trời ấy
    Có biết trái chờ rụng kín sân

    Tim ta còn đập ta còn chờ
    Dù kiếp tằm này nhã hết tơ
    Dù núi có mòn sông có cạn
    Ta vẫn bên người trong giấc mơ

    người ơi
    ta vẫn
    mãi...
    chờ người
    vvt
    (Viết ngày: 05:36 06-01-2011)

    Trả lờiXóa
    Trả lời

    1. "ĐỢI" thì đã mòn hơi mõi mắt, mãi vẫn vô vọng,
      "CHỜ" thì thật lòng tôi có ý chờ đọc lời bình của anh, tuy chỉ là những lời trên mạng ảo, nhưng cũng đã đem đến cho tôi niềm vui sâu đậm, tôi có cảm nghĩ mình được đồng cảm, được sẻ chia chừng đó nỗi đau...
      (Viết ngày: 4:13 06-01-2011)

      Xóa