Nỗi buồn như chơi vơi
Tủi phận mình cô lẻ
Người hững hờ dong ruỗi
Ở phương nào xa xôi
Đêm từng đêm khắc khoải
Ta khóc hoài không thôi
Cũng đành chia đôi ngã
Góc biển và chân trời
Người dững
dưng ngoảnh mặt
Ta đứng lại bên đường
Ngõ về qua lối rẽ
Với cuộc tình đơn phương
Một mình ta hiu quạnh
Đêm trở giấc muộn phiền
Nghe tâm hồn thổn thức
Trái tim sầu ngủ yên
Chung Thủy
Đăng trên:
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 151 ): 01/11/2014
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 08/04/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét