Khi gỡ tờ lịch cuối cùng của tháng bảy, bất chợt tôi nhớ đến câu
hát: “Tháng tám mùa thu, lá khởi vàng chưa nhỉ”… câu hát làm mềm lòng những
người Hà Nội, mà cũng chỉ có người Hà Nội mới cảm nhận được hết vẻ thơ mộng có chút hắt hiu buồn
trong từng đợt lá rơi của mùa thu tháng tám. Tôi vẫn thường nghe bạn bè ngoài
đó kể lại như vậy.
Tôi thì ở miền Nam, nơi nầy chỉ có hai mùa mưa nắng, nhận biết mùa hạ về với
tiếng ve rộn rã trong sắc phượng rực trời, mang theo cái oi nồng cứ chầm chậm
qua đi, nhường bước cho mùa thu nhẹ nhàng trở lại… ngoài phố chợ, người
ta bày bán bánh trung thu, lồng đèn, thì là biết tháng tám đến. Mùa thu tháng
tám luôn gợi cho tôi những cảm xúc diệu kỳ, một nỗi buồn man mác, mỗi buổi sớm mai thức dậy, chỉ một chút gió heo may cũng làm lạnh
buốt tâm hồn và những đêm dài thao thức, chỉ tiếng lá khô khẽ rơi ngoài hiên
vắng cũng đủ cho lòng se thắt, ngỡ bước chân ai về muộn buổi thu sang…
Tháng tám mùa thu tĩnh lặng như bước thời gian lặng lẽ
ngang qua đời tôi. Những mùa thu cứ trôi đi mãi miết cuốn theo tuổi xuân về hun
hút cuối trời, chỉ để lại những hoài niệm, những nỗi niềm tiếc nhớ khôn
nguôi...
Chung Thủy
Đăng
trên:
- “Thư
ngỏ”Nguyệt san Giao Mùa ( Số 148 ): 01/08/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét