Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

CON BIẾT LỖI RỒI MẸ ƠI!


Mẹ ơi! Nửa khuya nầy con bật khóc
Chợt nhận ra từ sâu thẳm tâm hồn
Con từng trở thành đứa con bất hiếu
Ngoảnh mặt vô tình quên hết công ơn

Chỉ có một lần suốt mấy mươi năm
Mẹ già nua nói lời không suy nghĩ
Con quên bẵng Mẹ một đời tận tụy
Nên đã hẹp hòi toan tính thiệt hơn

Mẹ gần gũi, con không về viếng thăm
Chỉ mãi mê với giận hờn ích kỷ
Đến hôm nay con muôn phần hối lỗi
Tận cõi lòng con thành kính ăn năn

Mẹ gầy hơn theo nhịp bước thời gian
Con bỗng sợ vệt nắng chiều lịm tắt
Càng cảm nhận trái tim mình quặn thắt
Hoàng hôn ơi chớ vội vã đến gần

Cho con xin được mỗi độ vu lan
Trên ngực áo luôn cài hoa hồng đỏ
Dáng liêu xiêu Mẹ vẫn chờ trước cửa
Con về trong vòng tay Mẹ thênh thang 

Chung Thủy

Đăng trên:
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 148 ): 01/08/2014
-  Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 30/05/2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét