Đêm hiu quạnh cô phòng thêm
hoang vắng
Từng nỗi niềm riêng thầm khóc
một mình
Những suy tư qua mấy mùa
giông bão
Thương đời mình như sóng
nước lênh đênh
Gió lay động vườn thơ hoa
chớm nở
Ta mềm lòng ru dỗ giấc mơ
xuân
Hạnh phúc mong manh bềnh
bồng phiêu lãng
Uyên Ương sầu theo tình khúc
muộn màng
Mộng Yến Oanh cũng vội vàng
tan biến
Anh thản nhiên làm ngọn gió
trời đông
Ta cay đắng nghe tâm hồn tê
tái
Vẫn mòn hơi chờ đợi nước
ngược dòng
Dù vẫn biết đợi chờ trong vô
vọng
Anh xa vời như cánh nhạn mù
khơi
Bao nhung nhớ đọng đầy trong
khóe mắt
Nửa khuya buồn từng giọt mặn
rơi rơi…
Chung Thủy
Đăng trên:
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 154 ): 01/02/2015
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 12/02/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét