Nước mắt đầy vơi buổi tạ từ
Niềm riêng sâu lắng những
suy tư
Xuân đi Hạ đến bao sầu nhớ
Đông tiễn Thu tàn dạ ngẩn
ngơ
Lặng lẽ đeo mang nỗi muộn
phiền
Một mình nhìn ngọn sóng chao
nghiêng
Thẩn thờ hiu quạnh bên bờ
vắng
Chờ tiếng mái chèo khuấy
nước đêm
Từng chuỗi bể dâu tím lạnh
lòng
Mờ xa cánh nhạn cuối trời
đông
Sương khuya rơi nhẹ ngoài
khung cửa
Đọng lại bờ môi mấy giọt
nồng
Hơn nửa cuộc
đời lắm đắng cay
Tình xưa theo sương khói cao
bay
Còn đây là nửa hồn thơ chết
Rồi sẽ phiêu bồng với gió
mây
Chung Thủy
Đăng trên:
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 157 ): 01/05/2015
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 10/05/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét