Ta với tháng ngày âm thầm quạnh quẽ
Buồn mênh mông sau mỗi cuộc bể dâu
Tình muộn màng đã hững hờ qua vội
Đêm nối từng đêm nhung nhớ tủi sầu
Ta còn lại ngút ngàn bao tiếc nuối
Trăm vạn suy tư ray rứt ngậm ngùi
Chút khoảng tình si mòn hơi đón đợi
Nước mắt khơi dòng lặng lẽ tuôn rơi
Cũng bất chợt ta nghe lòng chua xót
Tự trách hờn sao đón nhận thương vay
Để cô đơn một mình trong hoang vắng
Nghe trái tim lên tiếng khóc lạc loài
Nhân dáng đó như xa tầm tay vói
Ta ngẩn ngơ chôn dấu chuỗi muộn phiền
Tình sau cuối đã hững hờ qua vội
Hồn thơ mềm theo những nỗi niềm riêng
Chung Thủy
Đăng trên:
- Nguyệt
san Giao Mùa ( Số 151 ): 01/11/2014
- Báo
Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 28/01/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét